Đại Hội XIV: ‘Công An trị’ hay ‘Quân Đội trị?’
Đại Hội Đảng XIV đang bị bủa vây bởi những đồn đoán, tâm điểm là hai cái
tên Phan Văn Giang và Tô Lâm, ai sẽ ngồi vào ghế tổng bí thư nhiệm kỳ tới.
Trong khi đó, giới “chop bu” CSVN rơi vào tình thế buộc phải thay đổi nhưng
theo chiều hướng “công an trị” hay “quân đội trị.”
<<==Tô Lâm-Tổng Bí Thư CSVN
sMột bầu không khí chính sự từ
ngột ngạt đến nghẹt thở đang bao trùm giới “chop bu” CSVN. Tổng Bí Thư Tô Lâm
liên tục tích cực yêu cầu các tiểu ban chuẩn bị Đại Hội Đảng XIV, tiếp tục hoàn
thiện công tác nhân sự để trình tại hội nghị Trung Ương 15. Đây được xem là hội
nghị cuối nhiệm kỳ Đảng khóa XIII nhưng lại đang còn là một ẩn số về ngày tổ
chức. Sự bất thường này không phải ngẫu nhiên, mà đang cho thấy giới nội bộ
CSVN đang đối đầu gay gắt, chưa thể dàn xếp, phân chia ghế ổn thỏa đặc biệt là
những chiếc ghế quyền lực ở thượng tầng.Trong khi truyền thông CSVN vẫn
đang còn hạn chế đưa tin về nhân sự cấp cao thì không gian mạng xã hội lại dồn
dập những đồn đoán về từng cá nhân lẫn chức vụ đi kèm của các ủy viên Bộ Chính
Trị và Ban Bí Thư khóa mới.
Thu hút sự
quan tâm của dư luận nhiều nhất chính là nhóm “tứ trụ” đương nhiệm gồm: Tổng Bí
Thư Tô Lâm, Thủ Tướng Phạm Minh Chính, Chủ Tịch Nước Lương Cường và Chủ Tịch
Quốc Hội Trần Thanh Mẫn tưởng chừng bất khả xâm phạm, chí ít hai trong số 4
người này sẽ tái đắc cử.Nhưng thật bất ngờ, đồn đoán đã đưa ra kịch tính cho
rằng cả bốn đều phải về hưu sau Đại Hội XIV, nhường ghế lại cho một thế hệ lãnh
đạo mới với những cái tên Phan Văn Giang, Lê Minh Hưng, Trần Cẩm Tú và Đỗ Việt
Chiến. Trong đó, chi tiết gây sốc nhất là việc ông Tô Lâm thất bại trước Bộ
Trưởng Quốc Phòng Phan Văn Giang trong cuộc đua giành giữ ghế quyền lực đứng
đầu Đảng: tổng bí thư.
Nếu điều đó xảy ra, đây quả là
cơn địa chấn tại chính trường Việt Nam, bất ngờ trên cả bất ngờ. Bởi từ nhiều
thập niên qua, ghế tổng bí thư luôn thuộc về những nhân vật thuần chính trị,
xuất thân từ công tác Đảng, lý luận tuyên giáo hoặc tổ chức. Một tướng lĩnh
quân đội như ông Giang lại ngồi vào vị trí ấy không chỉ chưa từng có trong tiền
lệ mà còn phá vỡ thông lệ, chẳng khác gì nói lên rằng CSVN đang thay đổi,
chuyển hướng từ chính trị sang quân sự.
Khi công tác nhân sự bị kéo dài
từ hội nghị Trung Ương 11 cho đến hội nghị Trung Ương 15 mà vẫn chưa cho thấy
tín hiệu CSVN chốt phương án cuối cùng để trình đại hội, thì rất dễ hiểu đây
không phải là những cuộc gặp bàn thảo chính sách hay chủ trương, mà là những
cuộc chiến và sự thỏa thuận ngầm nhưng cân não giữa các phe nhóm, nổi bật là ba
thế lực: Hành chính – Chính Phủ, Quân Đội và Công An – Nội Chính. Trong đó,
khối hành chính chính phủ gần như đã bị loại khỏi cuộc chiến.
Từ sau Đại Hội XIII, quyền lực
của Chính Phủ và cá nhân của Thủ Tướng Phạm Minh Chính liên tục bị tấn công bởi
các chiến dịch kiểm tra, thanh tra, xử lý sai phạm khiến phe Chính Phủ rơi vào
thế phòng thủ kéo dài.
Ngược lại, phe Công An – Nội
Chính dưới sự hậu thuẫn của ông Tô Lâm đã vươn lên mạnh mẽ, trở thành trung tâm
quyền lực thực sự. Lợi dụng công cuộc “đốt lò”chống tham nhũng, tiêu cực, ông
Tô Lâm cùng phe nhóm gần như tung hoành ngang dọc trên tất cả mặt trận, can
thiệp thô bạo vào những lĩnh vực kinh tế, hành chính thậm chí là hoạch định
chính sách thuộc truyền thống của Chính Phủ, từng bước đẩy lùi các đối thủ,
ngay cá nhân ông Phạm Minh Chính cũng thụt lùi sâu trong cuộc đua quyền lực,
không thể vực dậy được.
Tuy nhiên, sự trỗi dậy quá mạnh
phe cánh Tô Lâm tạo sự phản ứng ngược trong nội bộ CSVN. Các ủy viên Trung Ương
Đảng lo sợ “công an trị” sẽ đe dọa quyền lực và lợi ích của họ, rồi hệ thống
chính trị nếu tập trung quá mức vào một lực lượng sẽ làm mất cân bằng, gây lạm
quyền, nguy hoại cho chế độ càng nhiều hơn.
Phe Phan Văn Giang (Quân Đội)
thì trái lại, âm thầm và lặng lẽ. Khác với công an, quân đội có vị thế lịch sử,
là lực lượng được coi là trụ cột của chế độ và có mức độ độc lập nhất định trong
hệ thống chính trị.
Sau khi Chủ Tịch Nước Lương
Cường thất bại trong “liên minh Phạm Minh Chính – Trần Thanh Mẫn” để đấu với
ông Tô Lâm, giành quyền ảnh hưởng tại Bộ Chính Trị, thì đổi chiến thuật lui về
“sân nhà” quân đội để cùng các tướng lĩnh quân đội gia cố sức mạnh. Họ thực
hiện chiến lược “lùi một bước-tiến nhiều bước,” xây dựng hình ảnh quân đội là
một lực lượng ổn định, kỷ luật và đặc biệt là dần dần đi từ âm thầm ra đến công
khai, đưa quân đội trở lại chính trường đúng thời điểm để đối trọng lực lượng
công an.
Ngoài ra, cũng giống như ông Tô
Lâm khi cử Công An-Nội Chính đi cát cứ địa, quân đội tích cực chuẩn bị đưa
nhiều ứng cử viên vào tham dự Đại Hội XIV, đồng thời xây dựng hình ảnh Bộ
Trưởng Quốc Phòng Phan Văn Giang đủ bản lĩnh trở thành nhà lãnh đạo chiến lược
quốc gia.
Nắm trong tay phe Công An – Nội
Chính, đồng thời đang là bí thư quân ủy Trung Ương nhưng ông Tô Lâm không đủ
tầm ảnh hưởng để điều khiển được quân đội. Cho nên, dù phát hiện chiến thuật
đối trọng của Lương Cường, Phan Văn Giang ở quân đội nhưng ông bất lực. Chính
vì vậy, những ngày qua đồn đoán về chiến thắng của Phan Văn Giang trước Tô Lâm
mỗi lúc lan rộng.
Tuy nhiên, nếu chỉ vậy mà kết
luận ông Tô Lâm thất bại thì quá sớm. Đến thời điểm hiện tại, ông vẫn giữ ảnh
hưởng sâu rộng trong Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư. Kinh nghiệm chính trị của ông Tô
Lâm cũng được giới phân tích chính sự đánh giá có kinh nghiệm hơn ông Lương
Cường, Phan Văn Giang hay bất cứ đối thủ nào khác.
Trước những đồn đoán thất bại,
người ta vẫn thấy một Tô Lâm xuất hiện dày đặc trên các phương tiện thông tin
đại chúng, vẫn có những phát ngôn đầy mị dân, không có dấu hiệu gì cho thấy ông
chấp nhận rời sân hoặc bị đối thủ lật đổ thành công.
Mâu thuẫn cốt lõi lúc này là,
giới “chop bu” CSVN không muốn một cá nhân hoặc phe nhóm nào tập trung quyền
lực quá mức, không muốn Việt Nam trở thành nơi “công an trị” nên bỏ phiếu “kín”
hạ bệ ông Tô Lâm. Tuy nhiên, họ lại đưa ông Phan Văn Giang lên chẳng khác gì
chuyển thể từ “công an trị” sang thành “quân đội trị.” Lâu nay, ghế tổng bí thư
chỉ thuộc về người thuần chính trị, thuần đảng nay nếu vào tay người của quân
đội sẽ làm thay đổi cả trật tự xã hội và truyền thống, mở ra nguy cơ mới không
kém phần nhạy cảm.
Cuộc đối đầu ngầm giữa hai khối
quyền lực quân đội và công an đã nhen nhóm từ nhiều nhiệm kỳ qua. Nó không phải
cuộc chiến nổ súng, cũng chẳng phải đối đầu công khai mà là sự cạnh tranh về
lợi ích và quyền kiểm soát Việt Nam trong nhiều năm tới. Một bên là hệ thống an
ninh vốn ngày càng mạnh lên nhờ khả năng kiểm soát thông tin và trật tự xã hội.
Một bên là quân đội, lực lượng từng giữ vai trò xương sống của chế độ, giờ muốn
lấy lại vị thế lịch sử của mình. Và một bên là ông Giang giữa “cơn bão”
đồn đoán tổng bí thư kế nhiệm, còn ông Tô Lâm vẫn đang là kẻ áp đảo bàn cờ quyền
lực chính trị.
Ông Phan Văn Giang quả thực là
ẩn số khó đoán nhất ngay thời điểm Đại Hội XIV ở giai đoạn gấp rút, hành lang
vận động cũng gấp rút và đầy rủi ro đối với truyền thống chính trị của Đảng.
Bản thân giới “chop bu” CSVN muốn củng cố lại trật tự bộ máy, không muốn có một
“triều đại Tô Lâm” hiện diện, nhưng liệu có dám trao toàn bộ quyền lực cho quân
đội? Thay đổi là cần thiết, nhưng đến mức độ nào thì còn lưỡng lự.
Trong hoàn cảnh này, việc kéo
dài thời gian diễn ra hội nghị Trung Ương 15 không chừng lại là điểm lợi cho
ông Tô Lâm, vì ông vẫn là người đang cầm chịch chính trường Việt Nam, nắm quyền
sinh sát trong tay.
The post Đại Hội XIV: ‘Công An trị’ hay
‘Quân Đội trị?’ appeared first on Saigon Nhỏ.
Comments
Post a Comment