KẺ THÙ SỐ MỘT CỦA NỀN CỘNG HOÀ
TRUYỀN THÔNG MỸ: KẺ THÙ SỐ MỘT CỦA NỀN CỘNG HOÀ Có một nghịch lý đau đớn nằm ngay trung tâm của nền dân chủ Hoa Kỳ — một nghịch lý mà các Nhà Lập Quốc, dù tài ba đến đâu, cũng không lường trước nổi. Khi Thomas Jefferson, James Madison, và những trí tuệ kiệt xuất của thế kỷ 18 khắc ghi quyền tự do báo chí vào Tu Chính Án Thứ Nhất, họ đặt niềm tin tuyệt đối rằng một nền báo chí không bị chính quyền kiểm soát sẽ trở thành tấm khiên bất khả xâm phạm bảo vệ nhân dân trước sự lạm quyền. Đó là một niềm tin cao đẹp. Và đó cũng là một niềm tin đã bị phản bội. Bởi vì điều mà Jefferson không thể tiên liệu — điều mà không một lý thuyết gia chính trị nào của thế kỷ Khai Sáng có thể hình dung — là viễn cảnh trong đó chính nền báo chí "tự do" ấy sẽ tự nguyện, có hệ thống, và ngày càng trơ trẽn biến mình thành công cụ phục vụ một phe phái chính trị duy nhất. Không phải bị ép buộc bởi sắc lệnh hay súng ống. Mà bởi sự đồng thuận ý thức hệ, bởi lợi ích giai tầng, bởi văn hóa nội...