Sau 50 Tuổi Thà Mất Lòng Còn Hơn Mất Chính Mình
Sau
50 Tuổi Thà Mất Lòng Còn Hơn Mất Mình
Đức Đạt Lai Lạt
Ma 14
Sau 50 tuổi, điều đầu tiên
tôi muốn nói với quý vị không phải là cách sống lâu hơn, cũng không phải làm
sao để được nhiều người yêu quý hơn. Điều tôi muốn chia sẻ là một sự thật mà
rất nhiều người chỉ dám đối diện khi mái tóc đã bắt đầu bạc trắng. Đó là họ đã
dành hơn nữa cuộc đời để sống theo mong đợi của người khác, đến mức quên mất
mình thật sự muốn điều gì. Quý vị hãy dành vài giây để tự hỏi chính mình. Lần
cuối cùng quý vị đưa ra một quyết định hoàn toàn vì trái tim mình là khi nào?
Không phải vì con cái, không phải vì gia đình, không phải vì sợ người khác buồn
lòng, chỉ đơn giản là vì điều đó khiến bản thân thật sự bình an. Nếu câu hỏi ấy
khiến quý vị phải im lặng thật lâu, có lẽ đó chính là câu trả lời.
Tôi từng gặp rất nhiều người
bước qua tuổi 50 giới cuộc sống nhìn bên ngoài rất đầy đủ.
Con cái trưởng thành, nhà cửa
ổn định, công việc đã xong, ai nhìn vào cũng nghĩ họ đang hạnh phúc. Thế nhưng
khi ngồi xuống trò chuyện, điều đầu tiên họ nói lại là một câu khiến tôi suy
nghĩ rất nhiều. Tôi sống cả đời cho người khác, bây giờ nhìn lại chẳng biết
mình thích điều gì nữa. Đó không phải là một câu nói bi quan, đó là nỗi lòng
của rất nhiều người.
Có người cả đời chỉ biết đi
làm rồi về nhà. Có người dành hết tuổi trẻ để chăm sóc cha mẹ, nuôi con, vun
vén gia đình. Có người luôn đặt nhu cầu của người khác lên trước nhu cầu của
mình. Họ làm tất cả bằng tình yêu thương. Điều đó rất đáng trân trọng. Nhưng
nếu suốt nhiều chục năm quý vị chỉ biết cho đi mà quên chăm sóc chính tâm hồn
mình, sẽ đến lúc bên trong chỉ còn lại sự mệt mỏi.
Cuộc đời có một quy luật rất
lặng lẽ, những điều quý vị làm quá nhiều sẽ dần trở thành điều người khác xem
là hiển nhiên. Lần đầu tiên quý vị hy sinh người ta biết ơn, lần thứ 10 người
ta quen. Lần thứ 100 người ta nghĩ đó là trách nhiệm của quý vị. Đến khi quý vị
mệt, muốn nghỉ ngơi, muốn từ chối, chính những người từng nhận sự hy sinh ấy
lại ngạc nhiên và hỏi rằng, "Sao dạo này anh khác thế? Sao chị không còn
như trước?" Thật ra quý vị không hề thay đổi, chỉ là quý vị đã kiệt sức.
Điều khiến nhiều người đau
lòng không phải vì họ cho đi quá nhiều. Điều khiến họ đau lòng là sau tất cả
những cố gắng ấy, họ vẫn luôn cảm thấy mình chưa đủ tốt. Họ luôn nghĩ mình cần
hy sinh thêm một chút nữa, cần nhẫn nhịn thêm một chút nữa, cần cố gắng thêm
một chút nữa thì mọi người mới hài lòng. Nhưng quý vị thử nghĩ xem sự hài lòng
của người khác có bao giờ thật sự có điểm dừng không? Hôm nay họ mong quý vị
giúp một việc, ngày mai họ sẽ mong thêm một việc khác. Hôm nay họ khen quý vị
sống tốt, ngày mai chỉ cần quý vị từ chối một lần, họ có thể thay đổi cách
nhìn. Nếu hạnh phúc của quý vị phụ thuộc vào cảm xúc của người khác thì cuộc
đời quý vị sẽ luôn bất an.
Tôi muốn quý vị nhớ một điều, không ai có thể làm vừa
lòng tất cả mọi người. Ngay cả những
người vĩ đại nhất trong lịch sử cũng từng bị hiểu lầm, từng bị chỉ trích, từng
bị phản đối. Nếu quý vị cứ cố gắng trở thành người mà ai cũng yêu mến, quý vị
sẽ phải thay đổi bản thân mỗi ngày để phù hợp với từng người. Cuối cùng, điều
mất đi không phải là sự yêu quý của người khác mà là con người thật của chính
mình.
Có những người rất hiền lành
nhưng lúc nào cũng căng thẳng. Có những người luôn mỉm cười nhưng đêm đến lại
không ngủ được. Vì sao? Không phải vì họ có quá nhiều việc. Họ mệt vì lúc nào
cũng lo người khác nghĩ gì về mình. Trước khi nói một câu phải suy nghĩ rất
lâu. Sau khi nói xong lại tự trách mình cả buổi. Chỉ một ánh mắt lạnh nhạt cũng
đủ khiến họ bận lòng. Chỉ một lời góp ý cũng đủ khiến họ mất vui nhiều ngày. Đó
là một nhà tù vô hình mà rất nhiều người đang tự xây cho chính mình. Không ai
nhốt họ cả. Chính nỗi sợ bị đánh giá đã giữ họ lại.
Theo giáo lý nhà Phật, rất
nhiều khổ đau bắt đầu từ sự chấp trước. Có người chấp vào tiền bạc, có người
chấp vào danh vọng. Nhưng cũng có rất nhiều người chấp vào việc phải trở thành
người hoàn hảo trong mắt thiên hạ. Họ không chấp nhận việc người khác hiểu lầm
mình. Họ không chấp nhận việc có người không thích mình. Họ luôn muốn giải
thích, muốn chứng minh, muốn được công nhận.
Nhưng quý vị có biết điều gì
đang xảy ra không?
Trong lúc quý vị cố gắng đi
tìm sự công nhận của cả thế gian, quý vị lại quên mất việc lắng nghe chính trái
tim mình. Đến tuổi 50, điều quý giá nhất không còn là danh tiếng, cũng không
phải những lời khen. Điều quý giá nhất là mỗi buổi sang thức dậy, quý vị cảm
thấy lòng mình nhẹ nhàng, mỗi buổi tối khép mắt lại, quý vị không còn phải tự
hỏi liệu hôm nay mình đã làm vừa lòng đủ mọi người hay chưa. Thay vào đó, quý
vị chỉ cần tự hỏi một câu duy nhất, hôm nay tôi đã sống đúng với lương tâm của
mình chưa? Nếu câu trả lời là có thì quý vị đã có được điều mà rất nhiều người
dành cả đời vẫn chưa tìm thấy, đó chính là sự bình an thật sự. Ngay lúc này,
nhiều quý vị đang nghĩ rằng nếu tôi không cố làm vừa lòng người khác nữa, liệu
tôi có trở thành một người vô tâm hay không? Tôi hiểu nỗi băng khoăn ấy vì rất
nhiều người đã dành cả cuộc đời để tin rằng hy sinh càng nhiều thì giá trị của
mình càng lớn.
Nhưng hôm nay tôi muốn quý vị
nhìn lại niềm tin đó với một góc độ khác. Quý vị thử quan sát một cái cây lớn
trong sân nhà. Mỗi năm nó đều cho bóng mát, cho hoa, cho quả. Thế nhưng trước
khi làm được điều đó, bộ rễ của nó phải khỏe. Nếu bộ rễ khô héo, cái cây không
thể tiếp tục che mát cho bất kỳ ai. Con người cũng vậy, muốn mang bình an đến cho
gia đình, trước hết trong lòng mình phải có bình an. Muốn mang nụ cười đến cho
người khác, trước hết nụ cười của mình phải xuất phát từ niềm vui thật sự chứ
không phải từ sự gượng ép. Điều đáng tiếc là rất nhiều người đã sống ngược lại.
Họ chăm sóc tất cả mọi người nhưng lại bỏ quên chính tâm mình. Họ biết hôm nay
con thích ăn món gì, biết người thân cần điều gì, biết bạn bè đang gặp khó khăn
ra sao, nhưng nhiều năm rồi họ chưa từng ngồi yên để hỏi bản thân một câu rất
đơn giản. Mình có đang hạnh phúc không? Đó là câu hỏi tưởng chừng rất dễ nhưng
lại khiến nhiều người im lặng. Không phải vì họ không biết trả lời mà vì họ
chưa từng cho phép mình suy nghĩ về điều đó. Con người thường nghĩ rằng chỉ cần
hoàn thành hết trách nhiệm thì sẽ được nghỉ ngơi. Nhưng cuộc sống chưa bao giờ
hết trách nhiệm. Hôm nay lo cho con nhỏ, mai lo cho con trưởng thành, sau đó
lại lo cho cháu rồi lo sức khỏe, lo tài chính, lo tuổi già. Nếu cứ chờ đến khi
không còn điều gì phải lo mới bắt đầu sống cho mình, quý vị sẽ phải chờ đến hết
cuộc đời. Đó là cái bẫy âm thầm mà rất nhiều người không nhận ra.
Chúng ta trì quản hạnh phúc
quá lâu, luôn nghĩ hạnh phúc ở phía trước, đợi xong việc này, đợi giải quyết
việc kia, đợi kinh tế khá hơn, đợi con cái ổn định, đợi nghỉ hưu, đợi sức khỏe
tốt hơn. Nhưng cuộc đời chỉ có một điều không chịu chờ bất kỳ ai, đó là thời
gian. Mỗi ngày trôi qua đều mang theo một phần cuộc đời của chúng ta. Thế nhưng
nhiều người vẫn sống như thể mình còn rất nhiều năm phía trước. Họ sẵn sàng
dành 3 giờ để lo lắng nhưng không dành nổi 10 phút để ngồi yên với chính mình.
Họ sẵn sàng thức trắng vì lời nhận xét của người khác nhưng lại không dành thời
gian lắng nghe những tiếng nói rất nhỏ bên trong trái tim.
Quý vị hãy thử nhớ lại xem,
đã bao lâu rồi quý vị chưa ngắm mặt trời mọc, chưa ăn một bữa cơm mà không vừa
ăn vừa suy nghĩ, chưa ngồi cạnh người mình thương mà không cầm điện thoại.
Những điều ấy không cần tiền bạc, không cần địa vị, cũng không cần ai cho phép,
chỉ cần quý vị chịu dừng lại.
Tôi tin rằng khi bước qua
tuổi 50, điều con người cần nhất không phải là sống nhanh hơn để theo kịp thế
giới mà là sống chậm lại để theo kịp chính mình. Có một điều rất thú vị mà tôi
luôn quan sát thấy. Những người thật sự bình an thường không nói nhiều về thành
công của họ. Họ cũng không cố chứng minh mình đúng, không bước vào mọi cuộc
tranh cãi. Họ hiểu rằng có những điều thắng được lý lẽ nhưng lại đánh mất sự
thanh thản. Vì thế họ chọn im lặng. Không phải vì yếu đuối mà vì họ biết bình
an quý hơn việc hơn thua.
Sau 50 tuổi, mỗi ngày thức
dậy đều là một món quà. Mỗi người còn được gặp đều là một nhân duyên quý giá.
Đừng để những món quà ấy bị che khuất chỉ vì quý vị mãi bận tâm xem người khác
đánh giá mình thế nào. Người hiểu quý vị sẽ không cần quý vị giải thích quá
nhiều. Người không muốn hiểu quý vị thì mọi lời giải thích cũng chỉ là vô ích.
Từ hôm nay, tôi mong quý vị tập một thói quen mới trước khi cố gắng làm ai đó
hài lòng. Hãy tự hỏi việc này có khiến tâm mình bình an hơn không? Nếu câu trả
lời là không, hãy bình tĩnh suy nghĩ thêm một lần nữa. Đừng vội đồng ý chỉ vì
sợ mất lòng. Đừng vội hy sinh chỉ vì sợ bị chê trách. Càng lớn tuổi, mỗi quyết
định càng cần được đưa ra bằng trí tuệ chứ không phải bằng nỗi sợ.
Rồi một ngày nào đó khi nhìn
lại chặn đường đã đi qua, điều khiến quý vị mỉm cười sẽ không phải là mình đã
làm vừa lòng bao nhiêu người mà là mình đã sống chân thành, đã yêu thương hết
lòng nhưng chưa bao giờ đánh mất chính mình. Đó mới là thành công lớn nhất của
một đời người, không phải được cả thế gian công nhận mà là được chính lương tâm
mình mỉm cười công nhận mỗi khi khép lại một ngày.
Quý vị có từng nhận ra một
điều rất lạ không? Có những người cả đời sống rất tử tế, chưa từng hại ai, luôn
nhường nhịn, luôn giữ phép tắc, luôn cố cư xử đúng mực. Thế nhưng càng về già,
họ lại càng cảm thấy cô đơn. Điều này nghe có vẻ mâu thuẫn. Bởi một người tốt
lẽ ra phải nhận được nhiều yêu thương hơn. Một người hiền lẽ ra phải có nhiều
bình an hơn. Vậy tại sao thực tế lại khác? Tôi từng suy ngẫm rất lâu về điều đó
và cuối cùng nhận ra nguyên nhân không nằm ở lòng tốt của họ mà nằm ở chỗ họ đã
dành quá nhiều năm để sống theo hình ảnh của một người tốt đến mức không còn
dám sống thật với cảm xúc của mình. Họ không dám nói không gì sợ bị đánh giá,
không dám bày tỏ sự buồn lòng vì sợ người khác nghĩ mình nhỏ nhen. Không dám từ
chối vì sợ mất tình cảm, không dám nghỉ ngơi vì sợ bị cho là lười biến. Và dần
dần họ không còn sống bằng trái tim nữa mà sống bằng nỗi sợ.
Đó mới là điều đáng tiếc
nhất.
Quý vị thử quan sát một đứa
trẻ khi vui nó cười rất lớn, khi buồn nó khóc rất tự nhiên, khi mệt nó ngủ, khi
không thích điều gì nó nói ngay. Đứa trẻ không cần đóng vai ai cả. Nhưng càng
trưởng thành, chúng ta lại học cách che giấu cảm xúc nhiều hơn. Chúng ta cười
khi lòng đang đau, gật đầu khi trong lòng không đồng ý, nói không sao trong khi
trái tim đang rất mệt và đến một lúc nào đó chính chúng ta cũng không còn biết
cảm xúc thật của mình là gì. Có những người thức dậy vào buổi sáng mà chẳng
biết hôm nay mình muốn điều gì. Họ chỉ biết hôm nay người khác cần gì ở mình và
đó không còn là cuộc sống nữa mà chỉ là một thói quen tồn tại kéo dài qua từng
ngày.
Tôi muốn quý vị thử nhớ lại
một ngày nghỉ hiếm hoi, không phải ngày đi đám cưới, không phải ngày chăm cháu,
không phải ngày giải quyết việc gia đình, mà là một ngày hoàn toàn thuộc về quý
vị.
Quý vị sẽ làm gì? Rất nhiều
người không trả lời được. Họ không biết mình thích đọc sách hay đi bộ, không
biết mình thích ngồi uống trà hay nghe tiếng mưa, không biết mình muốn đến một
nơi yên tĩnh hay chỉ muốn ngồi thật lâu dưới bóng cây. Không phải vì cuộc sống
quá bận mà vì quá nhiều năm qua họ chưa từng hỏi bản thân câu hỏi ấy. Đó là mất
mát lớn nhất của một đời người, không phải mất tiền, không phải mất địa vị mà
là đánh mất sự kết nối với chính tâm hồn mình.
Khi không còn kết nối với bản
thân, con người bắt đầu đi tìm sự công nhận ở bên ngoài. Chỉ cần ai đó khen một
câu thì vui cả ngày, chỉ cần một lời góp ý thì buồn suốt đêm. Hạnh phúc của
mình bị treo trên cảm xúc của người khác. Và quý vị có thấy điều đó quá mong
manh không?
Nếu giá trị của quý vị phụ
thuộc vào lời khen thì bất kỳ lời chê nào cũng có thể làm quý vị tổn thương.
Nếu bình an phụ thuộc vào sự đồng ý của người khác thì chỉ cần một người phản
đối cũng đủ khiến tâm mình dao động. Đó là lý do rất nhiều người có mọi thứ
nhưng vẫn không thấy hạnh phúc. Họ có nhà cửa, có gia đình, có tiền tiết kiệm
nhưng lại không có nơi nào để tâm mình được nghỉ.
Theo giáo lý nhà Phật, ngôi
nhà an toàn nhất không nằm ở bên ngoài mà nằm ở một nội tâm không còn phải chạy
theo sự công nhận. Và khi trở về được với nội tâm ấy, quý vị sẽ phát hiện một
điều rất đẹp rằng quý vị không cần ít yêu thương người khác hơn mà chỉ cần yêu
thương chính mình nhiều hơn một chút. Không cần hy sinh ít đi mà chỉ cần đừng
hy sinh đến mức quên mất mình cũng là một con người cần được chăm sóc. Không
cần trở thành một con người khác mà chỉ cần thôi ép mình trở thành phiên bản mà
thiên hạ mong muốn. Đến tuổi 50, chiến thắng lớn nhất không còn là chiến thắng
người khác mà là chiến thắng thói quen sống để được người khác công nhận. Và
khi làm được điều đó, quý vị sẽ cảm nhận một sự tự do rất lạ. Một sự tự do
không ai có thể lấy đi. Đó là tự do được sống đúng với con người thật của mình.
Được mỉm cười mà không cần ai khen, được bình an mà không cần ai chấp thuận. và
được già đi trong sự thanh thản của một trái tim không còn phải gồng mình làm
vừa lòng cả thế gian.
Tôi muốn kể cho quý vị nghe
một điều mà rất nhiều người chỉ nhận ra khi đã đi gần hết một đời người. Có
những vết thương không đến từ lời xúc phạm, chúng cũng không đến từ sự phản
bội. Những vết thương sâu nhất lại được tạo nên bởi hàng ngàn lần chúng ta âm
thầm phản bội chính cảm xúc của mình.
Ngày đầu tiên quý vị ép mình
đồng ý một việc không muốn làm. Quý vị nghĩ chỉ một lần thôi, không sao cả. Vài
ngày sau, quý vị lại tiếp tục nhường nhịn. Một tháng sau quý vị tiếp tục im
lặng. Một năm sau điều đó trở thành thói quen. 10 năm sau, quý vị không còn
phân biệt được đâu là điều mình thật sự muốn, đâu là điều mình chỉ đang làm để
người khác hài lòng.
Đó là cách một con người đánh
mất chính mình mà không hề hay biết.
Quý vị có thấy không? Rất ít
người thức dậy vào buổi sáng và quyết định rằng hôm nay tôi sẽ sống giả tạo.
Không ai muốn như vậy. Chúng ta chỉ bắt đầu bằng những nhượng bộ rất nhỏ. Mỗi
lần nhượng bộ đều có vẻ hợp lý. Mỗi lần đều mang một cái cớ rất đẹp. vì gia
đình, vì tình nghĩa, vì hòa khí, vì trách nhiệm. Nhưng khi tất cả những lần
nhượng bộ ấy cộng lại, chúng dần lấy đi tiếng nói chân thật bên trong mỗi con
người. Đó là lý do nhiều người bước sang tuổi 50 mà vẫn không dám đưa ra một
quyết định cho riêng mình. Họ không thiếu trí tuệ, họ không thiếu kinh nghiệm,
họ chỉ thiếu một điều đó là sự tin tưởng vào chính cảm nhận của bản thân.
Có người muốn nghỉ ngơi nhưng
vẫn tiếp tục làm việc đến kiệt sức vì sợ người khác nói mình vô dụng. Có người
muốn dành thời gian chăm sóc sức khỏe nhưng lại ngại từ chối những cuộc gặp
không cần thiết vì sợ bị cho là xa cách. Có người muốn sống yên tĩnh nhưng vẫn
lao vào những cuộc hơn thua chỉ để giữ thể diện.
Quý vị thử nghĩ xem, nếu mỗi
ngày đều phải sống trái với điều mình mong muốn, thì dù ngôi nhà có rộng đến
đâu, cuộc đời ấy cũng khó mà bình yên.
Theo giáo lý nhà Phật, mọi
hành động đều bắt đầu từ tâm. Khi cái tâm luôn bị kéo về phía sự công nhận, con
người sẽ rất dễ quên mất điều gì mới thật sự quan trọng. Họ chăm chút cho hình
ảnh bên ngoài nhiều hơn đời sống bên trong. Họ sợ người khác hiểu lầm mình hơn
là sợ chính mình đánh mất sự chân thật. Họ dành nhiều thời gian để làm đẹp cho
danh tiếng hơn là nuôi dưỡng sự bình an.
Nhưng quý vị hãy nhớ điều
này. Danh tiếng là thứ nằm trong suy nghĩ của người khác. Bình an mới là thứ
nằm trong chính cuộc đời của mình. Danh tiếng có thể thay đổi chỉ sau một lời
đồ. Bình an chỉ mất đi khi chính mình buông tay. Đó là hai điều hoàn toàn khác
nhau. Tôi từng gặp những người sống trong căn nhà rất bình thường nhưng gương
mặt lúc nào cũng thư thái. Họ không có nhiều của cải, cũng không cố chứng minh
điều gì với ai. Họ biết đủ, họ biết dừng, họ biết nói không với những điều
khiến tâm mình bất an. Mỗi khi nhìn họ, tôi luôn có một cảm giác rất đặc biệt.
Đó là cảm giác của một người đã trở về nhà sau một hành trình rất dài. Ngược
lại, cũng có những người sở hữu mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Nhà cửa rộng
lớn, con cái thành đạt, tài sản dư dã, nhưng trong ánh mắt họ luôn thấp thoáng
một sự mệt mỏi. Chỉ cần nghe một lời góp ý nhỏ cũng trăng trở nhiều ngày. Chỉ
cần ai đó không hài lòng cũng lập tức tự trách mình. Điều đó cho thấy sự giàu
có bên ngoài không thể lấp đầy khoảng trống bên trong.
Vậy khoảng trống ấy được tạo
ra từ đâu?
Nó được tạo ra từ rất nhiều
năm sống mà không dám thành thật với chính mình. Nó được tạo ra từ những lời
muốn nói nhưng không nói. Từ những điều muốn buông nhưng không dám buông. Từ
những giấc mơ muốn thực hiện nhưng luôn tự nhủ để sau.
Rồi một ngày cái để sau ấy
biến thành đã quá muộn. Tôi không muốn quý vị đợi đến lúc ấy.
Sau 50 tuổi, điều đáng tiếc
nhất không phải là cơ thể già đi. Điều đáng tiếc nhất là trái tim vẫn tiếp tục
sống trong nhà tù của sự e ngại. E ngại bị chê, e ngại bị hiểu lầm, e ngại làm
người khác thất vọng. Mỗi nỗi e ngại giống như một sợi dây rất mảnh. Một sợi
thì không đáng kể, nhưng hàng trăm sợi buộc lại với nhau sẽ khiến một con chim
cũng không thể cất cánh.
Rất nhiều người hỏi tôi, tự
do là gì? Tự do không phải muốn làm gì
thì làm. Tự do là khi quý vị đủ bình
an để không còn bị điều khiển bởi lời khen và tiếng chê. Tự do là khi quý vị có
thể mỉm cười trước một sự hiểu lầm mà không còn cảm thấy mình bắt buộc phải
giải thích. Tự do là khi quý vị giúp người khác bằng lòng từ bi chứ không phải
bằng nỗi sợ bị đánh giá. Đó mới là sự trưởng thành sâu sắc nhất của một con người.
Và nếu hôm nay quý vị chỉ nhớ
một điều trong tất cả những điều tôi vừa chia sẻ thì xin hãy nhớ điều này. Đừng
dành phần đời còn lại để cố trở thành một con người khiến mọi người hài lòng.
Hãy dành phần đời ấy để mỗi sáng thức dậy chính quý vị cũng cảm thấy yêu quý
con người của mình hơn một chút.
Khi làm được điều đó, quý vị
sẽ nhận ra rằng sự bình an không nằm ở cuối con đường. Nó bắt đầu ngay từ
khoảnh khắc quý vị thôi phản bội chính trái tim mình.
Tôi không muốn nói với quý vị
về những điều quá lớn lao mà muốn nói về những khoảnh khắc rất bình thường. Bởi
chính những điều bình thường ấy lại quyết định chúng ta có đang sống cho mình
hay không. Mỗi buổi sáng rất nhiều người sau 50 tuổi thức dậy với một danh sách
việc cần làm lo bữa sáng cho gia đình, đưa cháu đi học, đi chợ, dọn dẹp nhà
cửa, giải quyết những việc còn gian dở. Đến tối khi mọi người đã nghỉ ngơi, họ
mới nhận ra cả ngày hôm nay mình chưa từng dành 10 phút để hỏi bản thân đang
cảm thấy thế nào. Điều này không diễn ra trong một ngày mà kéo dài suốt nhiều
năm đến mức có người nghe đến đây chỉ mỉm cười và nói, "Cuộc sống mà ai
cũng vậy." Chính suy nghĩ ai cũng vậy đã khiến rất nhiều người chấp nhận
một cuộc sống không còn niềm vui. Bởi khi một điều lặp lại quá lâu, chúng ta
tưởng rằng nó là bình thường, nhưng quen chịu đựng không có nghĩa là chịu đựng
là đúng.
Quý vị thử nhớ lại một bữa
cơm gia đình, nơi mọi người đều nói chuyện, ai cũng có ý kiến, ai cũng muốn
được lắng nghe, nhưng người chuẩn bị bữa cơm lại thường là người nói ít nhất.
Họ đứng lên ngồi xuống liên tục gắp thức ăn cho người này, lấy thêm nước cho
người kia, dọn dẹp sau bữa ăn. Đến khi ngồi xuống thì mọi người đã ăn gần xong.
Nhiều năm trôi qua, điều đó trở thành một thói quen.
Không ai cố tình xem nhẹ họ,
chỉ là tất cả đều quen với sự hy sinh ấy. Điều đáng buồn không phải người khác
quên cảm ơn mà là chính người hy sinh cũng quên mất mình xứng đáng được quan
tâm. Trong rất nhiều gia đình, cha mẹ đã ngoài 50 vẫn giữ một thói quen, chỉ
cần con gọi điện thoại nói đang gặp khó khăn, họ lập tức bỏ hết việc của mình
để chạy đến. Dù bản thân đang đau lưng, dù vừa mới uống thuốc, dù cả tuần chưa
có một ngày nghỉ, tình thương ấy rất đẹp, nhưng nếu suốt nhiều năm quý vị chỉ
biết lo cho người khác mà không bao giờ lo cho sức khỏe của chính mình thì đến
một ngày cơ thể sẽ lên tiếng thay quý vị. Bởi cơ thể không biết nói dối, một
đêm mất ngủ, một cơn đau kéo dài, một lần huyết áp tăng cao, một lần bác sĩ nói
rằng quý vị cần nghỉ ngơi. Tất cả đều là những lời nhắc mà cuộc sống gửi đến.
Chỉ tiếc rằng rất nhiều người chỉ chịu lắng nghe khi bệnh tật đã xuất hiện.
Tôi từng gặp một người phụ nữ
ngoài 60 tuổi. Bà nói với tôi một câu mà tôi nhớ mãi. Cả đời tôi chưa từng mua
cho mình món đồ mình thật sự thích. Mỗi lần định mua lại nghĩ thôi để dành cho
con. Khi các con trưởng thành, kinh tế ổn định, chúng lại muốn mua cho bà những
thứ tốt nhất. Nhưng lúc ấy bà chỉ cười và nói, "Bây giờ tôi không còn thấy
cần nữa." Quý vị thấy không? Có những điều nếu không làm đúng lúc thì sau
này dù có điều kiện cũng không còn cảm xúc như trước. Không phải vì món đồ thay
đổi mà vì tuổi trẻ của tâm hồn đã đi qua.
Trong cuộc sống hằng ngày còn
có một điều rất đáng suy ngẫm. Nhiều người dành hàng giờ để lau dọn ngôi nhà
thật sạch. Nhưng nhiều năm không dọn dẹp những phiền muộn trong lòng. Chỉ một
câu nói của hàng xóm cũng nhớ rất lâu. Chỉ một lời góp ý của người thân cũng
mang theo nhiều tháng. Trong khi những lời động viên, những khoảnh khắc hạnh
phúc lại trôi qua rất nhanh. Đó là thói quen của tâm trí. Nó luôn giữ lại điều
làm mình đau và quên rất nhanh điều làm mình hạnh phúc. Và nếu không nhận ra điều
này, quý vị sẽ mang theo những gánh nặng không đáng có suốt phần đời còn lại.
Cuộc sống hôm nay còn có một
áp lực rất mới mà thế hệ trước đây chưa từng trải qua. Chỉ cần mở điện thoại,
quý vị sẽ nhìn thấy người khác sống rất hạnh phúc. Có người khoe con thành công,
có người khoe căn nhà mới, có người khoe những chuyến du lịch liên tục. Nhìn
nhiều rồi, trong lòng bắt đầu xuất hiện một câu hỏi mình có đang sống kém hơn
người ta không? Chính câu hỏi ấy, rất nhiều người lại tiếp tục cố gắng làm vừa
lòng người khác. Họ mua những thứ mình chưa thật sự cần chỉ để không thua kém.
Họ nhận thêm những công việc khiến cơ thể mệt mỏi chỉ để giữ hình ảnh thành
công. Họ miễn cưỡng tham gia những cuộc gặp gỡ mà lòng chẳng hề muốn chỉ vì sợ
người khác nói mình sống khép kín. Nhưng quý vị hãy thử quan sát thật kỹ khi
màn đêm buông xuống, ai là người nằm trên chiếc giường của quý vị? Khi bệnh tật
tìm đến? Ai là người chịu cơn đau ấy? Khi trong lòn đầy áp lực? Ai là người
phải đối diện với những đêm mất ngủ? Tất cả đều là chính quý vị. Không ai có thể
sống thay cuộc đời của quý vị. cũng không ai có thể gánh thay những hậu quả từ
những lựa chọn mà quý vị đưa ra chỉ để làm vừa lòng thiên hạ.
Vì thế, sau 50 tuổi, hãy tập
sống thật với những điều rất nhỏ. Nếu mệt hãy nghĩ, nếu không khỏe, hãy nói
rằng mình cần được nghỉ ngơi. Nếu không đồng ý, hãy nhẹ nhàng bày tỏ quan điểm.
Nếu không muốn tham gia một cuộc gặp chỉ vì phép lịch sự thì quý vị hoàn toàn
có thể từ chối bằng sự chân thành.
Đừng nghĩ đó là ích kỷ, đó là
sự trưởng thành. Bởi người trưởng thành không phải là người luôn làm hài lòng
tất cả mọi người mà là người biết cân bằng giữa trách nhiệm với người khác và
trách nhiệm với chính bản thân mình. Đến cuối cuộc đời, điều khiến quý vị thanh
thản sẽ không phải là mình đã nhận được bao nhiêu lời khen mà là mình đã không
bỏ lỡ những ngày tháng đáng lẽ phải sống cho chính mình. Bởi một cuộc đời ý
nghĩa không được đo bằng việc quý vị đã làm vừa lòng bao nhiêu người mà được đo
bằng việc quý vị đã sống chân thật với trái tim mình được bao nhiêu ngày.
Đến đây tôi muốn cùng quý vị
nhìn vào một sự thật mà rất ít người đủ can đảm đối diện. Sau 50 tuổi, điều
đáng sợ nhất không phải là những nếp nhăn trên gương mặt, cũng không phải mái
tóc bạc thêm mỗi ngày. Điều đáng sợ nhất là một trái tim đã quá mệt để cảm nhận
hạnh phúc. Có những người vẫn cười rất nhiều nhưng đó chỉ là nụ cười của thói
quen. Có những người vẫn nói rằng bình ổn nhưng khi đêm xuống lại trằn trọc đến
tận khuya. Có những người cả ngày bận rộn nhưng chỉ cần ngồi một mình vài phút
là nước mắt bất chợt rơi xuống mà chính họ cũng không hiểu vì sao. Những cảm
xúc bị dồn nén suốt nhiều năm không biến mất, chúng chỉ lặng lẽ chờ một ngày đủ
yên tĩnh để lên tiếng.
Chúng ta có thể giấu người
khác, có thể giấu gia đình nhưng không thể giấu chính tâm mình. Tôi từng suy
ngẫm rất nhiều về một câu nói, con người không kiệt sức vì làm việc quá nhiều
mà kiệt sức vì phải sống quá lâu với một cuộc đời không còn là của mình. Nghe
qua, nhiều người sẽ phản đối, họ cho rằng mình vẫn đang sống cuộc đời của chính
mình. Nhưng quý vị hãy bình tĩnh nhìn lại bao nhiêu quyết định trong cuộc đời
thật sự xuất phát từ trái tim mình. Bao nhiêu quyết định chỉ vì sợ người khác
thất vọng? Bao nhiêu lần quý vị từ bỏ điều mình yêu thích chỉ để làm vừa lòng
người khác? Bao nhiêu lần quý vị nói được trong khi trong lòng chỉ muốn nói
không? Nếu những câu hỏi ấy khiến quý vị phải im lặng, có lẽ sâu trong lòng quý
vị đã có câu trả lời.
Điều khiến tôi trăn trở nhất
là con người thường rất bao dung với người khác nhưng lại vô cùng nghiêm khắc
với chính mình. Người khác phạm sai lầm, chúng ta sẵn sàng tha thứ. Người khác
mệt mỏi, chúng ta khuyên họ nghỉ ngơi. Người khác buồn, chúng ta an ủi họ bằng
những lời dịu dàng. Nhưng đến lượt mình chỉ cần ngồi xuống nghĩ một chút cũng
thấy áy náy, chỉ cần từ chối một lời nhờ vả cũng cảm thấy có lỗi, chỉ cần nghĩ
đến bản thân một chút cũng tự trách mình ích kỷ. Quý vị có thấy điều đó công
bằng không? Nếu chính quý vị còn không đối xử tử tế với mình, làm sao trái tim
ấy có thể mang đến sự bình an lâu dài cho những người mình yêu thương?
Theo giáo lý nhà Phật, lòng
từ bi không chỉ hướng ra bên ngoài, lòng từ bi còn phải bắt đầu từ cách chúng
ta đối xử với chính mình. Một người luôn tự trách, luôn ép bản thân chịu đựng,
luôn xem cảm xúc của mình là điều không quan trọng thì sẽ khó duy trì được sự
bình an. Họ có thể tiếp tục hy sinh thêm vài năm, nhưng nội tâm sẽ ngày càng
cạn kiệt. Đó cũng là lý do rất nhiều người sau tuổi 50 thường nói rằng họ cảm
thấy mệt dù công việc không còn nhiều như trước.
Điều họ thiếu không phải là
sức lực của cơ thể mà là năng lượng của tâm hồn. Có một nghịch lý rất đáng suy
ngẫm. Những người luôn cố gắng trở thành chỗ dựa cho tất cả mọi người, đến một
ngày lại không biết dựa vào ai. Không phải vì không có người thương họ mà vì họ
chưa từng cho phép mình yếu đuối. Họ luôn nói để tôi làm, luôn nhận phần khó về
mình, luôn cố gắng gánh thêm một chút. Ban đầu ai cũng cảm kích, lâu dần mọi
người quen với điều đó. Đến khi họ thật sự mệt, không còn đủ sức nữa, rất ít
người nhận ra bởi hình ảnh mạnh mẽ ấy đã che giấu tất cả. Đó là nỗi cô đơn âm
thầm mà không phải ai cũng nhìn thấy.
Cuộc đời không lấy đi bình an
của chúng ta chỉ trong một ngày. Nó lấy đi từng chút một. Một lần nhịn cho qua,
một lần nuốt nước mắt vào trong, một lần bỏ qua cảm xúc của chính mình, một lần
chấp nhận điều mình không mong muốn. Hàng trăm hàng nghìn lần như vậy tích tụ
lại, cuối cùng tạo nên một con người lúc nào cũng mỉm cười, nhưng bên trong đã
không còn nhiều năng lượng để cảm nhận niềm vui. Đó là lý do có người có đầy đủ
nhà cửa, tiền bạc, con cháu hiếu thảo mà vẫn thấy lòng mình trống trải. Họ
không thiếu vật chất, điều họ thiếu là sự bình yên mà lẽ ra họ đã có thể giữ
gìn từ rất nhiều năm trước.
Vì thế sau 50 tuổi, tôi mong
quý vị đừng hỏi mình còn bao nhiêu năm để sống mà hãy hỏi còn bao nhiêu năm để
sống đúng với con người thật của mình. Đừng hỏi còn bao nhiêu người công nhận
mình mà hãy hỏi còn bao nhiêu buổi sáng mình thức dậy với một tâm hồn nhẹ nhõm.
Đừng hỏi người khác nghĩ gì về mình mà hãy hỏi lương tâm mình hôm nay có bình
an hay chưa. Bởi đến cuối cùng sẽ không có ai ngồi bên cạnh để kể rằng quý vị
đã làm vừa lòng họ bao nhiêu lần. Điều còn ở lại chỉ là ký ức của chính quý vị.
Quý vị sẽ nhớ những ngày mình đã sống chân thành với trái tim hay sẽ tiếc nuối
vì đã dành quá nhiều năm để chạy theo sự công nhận. Không ai có thể trả lời
thay quý vị. cũng không ai có thể sống nốt phần đời còn lại thay quý vị.
Ngay từ hôm nay, nếu có một
điều cần buông xuống, xin đừng buông lòng tốt, đừng buông tình yêu thương và
cũng đừng buông trách nhiệm. Điều cần buông chính là gánh nặng phải trở thành con
người hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người. Khi buông được điều ấy, quý vị sẽ
cảm nhận một sự nhẹ nhõm rất kỳ lạ. Không phải vì cuộc đời bớt khó khăn hơn mà
vì cuối cùng sau rất nhiều năm quý vị đã thôi đối đầu với chính trái tim mình. Đó
mới là sự tự do sâu sắc nhất, cũng là món quà quý giá nhất mà tuổi 50 có thể
dành cho chính mình.
Có một điều mà rất nhiều
người chỉ nhận ra khi đã bước qua nữa sau của cuộc đời.
Họ không hối tiếc vì mình
từng làm việc vất vả. Họ cũng không hối tiếc vì đã yêu thương quá nhiều. Điều
khiến họ g dứt nhất là đã dành quá nhiều năm để sống theo kỳ vọng của người
khác. Trong khi người hiểu và nhớ đến những hy sinh ấy lại không nhiều như họ
từng nghĩ. Quý vị hãy thử nhớ lại xem có bao nhiêu việc mà ngày trước quý vị
cho rằng vô cùng quan trọng, đến hôm nay đã không còn ai nhắc tới. Có bao nhiêu
lần quý vị thức trắng đêm chỉ vì sợ người khác Phật ý. Có bao nhiêu lần quý vị
chấp nhận thiệt thòi để giữ hòa khí?
Khi thời gian trôi qua, những
chuyện ấy dần chìm vào quên lãng. Người khác tiếp tục cuộc sống của họ, chỉ có
quý vị là mang theo sự mệt mỏi ấy suốt nhiều năm. Đó là điều mà cuộc đời luôn
âm thầm nhắc nhở chúng ta. Người đời nhớ kết quả nhiều hơn, nhớ sự hy sinh. Họ
nhìn thấy hôm nay quý vị có khỏe không, có vui không, nhưng rất ít người biết
quý vị đã phải đánh đổi điều gì để có được ngày hôm nay. Vì vậy, nếu cả đời chỉ
mong người khác ghi nhận sự cố gắng của mình, quý vị sẽ rất dễ thất vọng.
Có một hình ảnh mà tôi luôn nhớ. Khi máy bay cất cánh,
Tiếp Viên luôn hướng dẫn rằng nếu xảy ra sự cố, hãy đeo mặt nạ dưỡng khí cho
chính mình trước rồi mới giúp người bên cạnh. Ban đầu nhiều người thấy điều đó
có vẻ ích kỷ, nhưng càng suy ngẫm càng thấy đó là trí tuệ. Nếu chính quý vị
không còn đủ hơi thở, quý vị sẽ không thể giúp được bất kỳ ai. Cuộc sống cũng
giống như vậy. Nếu nội tâm đã kiệt
huệ, quý vị sẽ rất khó tiếp tục mang bình an đến cho gia đình. Thế nhưng rất
nhiều người lại sống theo cách ngược lại. Họ để tâm mình cạn diệt rồi mới nghĩ
đến việc nghỉ ngơi. Họ để sức khỏe suy giảm rồi mới nghĩ đến việc chăm sóc bản
thân. Họ để trái tim đầy tổn thương rồi mới tự hỏi vì sao mình không còn cảm
thấy hạnh phúc. Điều đáng tiếc là rất nhiều tổn thương không xuất hiện trong
một ngày. Chúng tích tụ rất chậm, giống như từng giọt nước nhỏ rơi xuống một
tảng đá. Mỗi giọt đều rất nhỏ, nhưng hàng chục năm sau tảng đá cũng sẽ bị bào
mòn.
Tâm con người cũng như vậy,
một lần cố gắng làm vừa lòng người khác thì không sao, mườ lần cũng chưa thấy
điều gì.
Nhưng hàng nghìn lần gạt cảm
xúc của mình sang một bên sẽ khiến nội tâm trở nên mỏi mệt mà chính quý vị cũng
không nhận ra. Đến khi một chuyện rất nhỏ xảy ra, quý vị lại bật khóc. Không
phải vì chuyện đó quá lớn mà vì trái tim đã mang quá nhiều điều chưa từng được
nói ra.
Quý vị đã từng chứng kiến
những người lớn tuổi rất dễ xúc động, chỉ một lời hỏi thăm chân thành cũng
khiến mắt họ đỏ hoe, không phải họ yếu đuối hơn trước, chỉ là họ đã đi quá lâu
mà không có ai thật sự hỏi xem trong lòng họ đang nghĩ gì. Điều con người thiếu
nhất khi về già đôi khi không phải tiền bạc mà là cảm giác mình được lắng nghe
và được sống đúng với chính mình.
Từ góc nhìn của Phật pháp,
hạnh phúc không phải là có thêm thật nhiều thứ.
Hạnh phúc bắt đầu từ diệt bớt
mang theo những điều không cần thiết. Có người cả đời học cách tích lũy tiền
bạc nhưng chưa từng học cách buông xuống những áp lực trong lòng. Có người biết
giữ gìn tài sản rất giỏi nhưng lại để sự bình an của mình phụ thuộc vào vài lời
nhận xét của thiên hạ. Đó là một sự trao đổi quá đắc.
Sau 50 tuổi, điều quý giá
nhất không còn là chứng minh mình sống tốt đến đâu.
Điều quý giá nhất là không
cần chứng minh nữa. Quý vị biết mình là ai, biết điều gì đúng với lương tâm
mình và biết điều gì nên buông bỏ. Khi đạt đến trạng thái ấy, quý vị sẽ thấy
cuộc sống nhẹ đi rất nhiều. Người khác hiểu lầm cũng không còn quá bận tâm.
Người khác khen ngợi cũng không còn quá vui mừng. Bởi quý vị hiểu rằng tất cả
đều chỉ là những cơn gió đi ngang qua cuộc đời. Vì thế tôi mong quý vị đừng đợi
đến khi tuổi già lấy đi sức khỏe mới bắt đầu yêu thương bản thân. Đừng đợi đến
khi con cháu trưởng thành mới cho phép mình sống chậm lại. Và cũng đừng đợi đến
khi nhìn lại cả cuộc đời mới tiếc rằng mình chưa từng dành đủ thời gian cho
chính mình. Bình an không đến vào một ngày đặc biệt.
Bình an được tạo nên từ những
lựa chọn rất nhỏ mỗi ngày khi quý vị dám đặt sự chân thật của trái tim lên trên
nỗi sợ phải làm vừa lòng tất cả mọi người. Đó không phải là ích kỷ, đó là sự
tỉnh thức của một con người đã thật sự hiểu giá trị của phần đời còn lại.
Đến đây, tôi muốn mời quý vị
tạm gác lại tất cả những điều chúng ta vừa lắng nghe để cùng nhìn về một nơi mà
sớm hay muộn. Ai trong chúng ta cũng sẽ đến. Đó không phải là một vùng đất xa
xôi mà là khoảnh khắc khi cuộc đời dần khép lại, khi mái tóc đã bạc trắng, khi
đôi chân không còn đủ nhanh, khi những cuộc gặp gỡ ngày càng ít đi và những
khoảng lặng ngày càng nhiều hơn. Tôi thường tự hỏi điều gì sẽ xuất hiện đầu
tiên trong tâm trí một con người khi họ nhìn lại cả cuộc đời?
Có phải là số tiền mình từng
kiếm được, căn nhà mình từng xây hay những lời khen mà mình từng nhận hay đó
lại là những điều rất nhỏ mà suốt nhiều năm mình đã vô tình bỏ lỡ.
Tôi tin rằng điều khiến con
người gây dứt nhất không phải vì họ từng thất bại mà vì họ đã quá bận làm hài
lòng mọi người đến mức không còn thời gian sống thật với chính mình. Quý vị hãy
thử tưởng tượng một ngày rất xa trong tương lai. Khi quý vị ngồi một mình bên
cửa sổ, trên bàn chỉ còn một tách trà đá nguội. Căn nhà vẫn là căn nhà ấy,
nhưng tiếng cười đã thưa dần. Những người từng xuất hiện mỗi ngày giờ đều có
cuộc sống riêng. Con cháu bận rộn với công việc của chúng, bạn bè cũng thưa dần
theo năm tháng. Lúc ấy điều ở lại nhiều nhất không phải là người khác mà là ký
ức của chính quý vị.
Ký ức rất công bằng. Nó không
nhớ quý vị đã làm vừa lòng bao nhiêu người. Nó chỉ nhớ quý vị đã từng sống thật
bao nhiêu lần. Có bao giờ quý vị để ý rằng khi một người lớn tuổi kể về cuộc
đời mình, họ rất hiếm khi nói về những lần được khen thưởng. Họ không nhắc
nhiều đến chức vụ, tiền bạc hay những cuộc hơn thua mà điều họ thường nhắc đến
lại là một chuyến đi mà năm xưa mình không dám thực hiện. Một lời xin lỗi chưa
kịp nói, một người thân chưa kịp ôn lần cuối. Một ước mơ đã gác lại chỉ vì nghĩ
rằng sau này sẽ còn thời gian. Hai chữ giá như luôn xuất hiện rất muộn. Giá như
ngày ấy mình sống chậm hơn. Giá như ngày ấy mình quan tâm đến sức khỏe sớm hơn.
Giá như ngày ấy mình bớt lo người khác nghĩ gì. Giá như ngày ấy mình dũng cảm
sống thật với chính mình. Nhưng quý vị biết không? Cuộc đời không có nút quay
lại, mỗi ngày trôi qua đều mang theo một phần cuộc sống mà chúng ta sẽ không
bao giờ lấy lại được. Chính vì vậy, sau 50 tuổi, điều quý giá nhất không còn là
có thêm mà là kịp nhận ra điều gì cần buông xuống. Có người dành cả đời để tích
lũy tiền bạc, có người dành cả đời để tích lũy danh tiếng, có người dành cả đời
để tích lũy sự công nhận. Nhưng rất ít người dành thời gian tích lũy sự bình
an. Đó là điều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Bởi đến cuối cùng tiền bạc sẽ
được để lại cho người khác sử dụng, danh tiếng sẽ dần bị thời gian phủ bụi.
Những lời khen hôm nay rồi cũng sẽ bị thay thế bởi những câu chuyện mới. Chỉ có
tâm mà quý vị mang theo mỗi ngày mới thật sự thuộc về quý vị. Nếu tâm ấy nhẹ
nhàng, mỗi buổi sáng đều là một món quà. Còn nếu tâm ấy đầy gánh nặng, dù sống
trong căn nhà rộng lớn đến đâu cũng khó cảm thấy hạnh phúc.
Theo giáo lý nhà Phật, con
người khổ không phải vì có quá ít mà vì luôn cảm thấy mình chưa đủ, chưa đủ
được yêu thương, chưa đủ được công nhận, chưa đủ được tôn trọng. Chính cảm giác
thiếu ấy khiến chúng ta chạy suốt cả cuộc đời mà không biết mình đang chạy về
đâu. Đến một lúc nào đó, quý vị sẽ nhận ra điều mình cần chưa bao giờ quá lớn,
chỉ là một bữa cơm ăn trong sự an nhiên, một giấc ngủ không còn nặng lòng, một
buổi sáng thức dậy mà không phải lo mình sẽ làm mất lòng ai. Một buổi chiều
ngồi dưới hiên nhà, nhìn nắng đi qua sân, nghe tiếng chim hót mà lòng không còn
bị những lời khen chê kéo đi, đó mới là sự giàu có thật sự và cũng là điều mà
rất nhiều người đã đánh đổi cả tuổi trẻ để đi tìm, nhưng lại quên rằng nó vốn
luôn nằm ngay trong tâm mình.
Nếu hôm nay quý vị vẫn còn khỏe, vẫn còn có thể bước
đi, vẫn còn có thể ôm những người mình yêu thương, xin đừng chờ đến một ngày
đặc biệt mới bắt đầu sống cho chính mình. Bởi
ngày quan trọng nhất không phải là ngày mai, ngày quan trọng nhất luôn là ngày
hôm nay. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều đang âm thầm hỏi chúng ta một câu,
quý vị muốn tiếp tục sống để làm vừa lòng cả thế gian hay muốn dành phần đời
còn lại để giữ gìn sự bình an trong chính trái tim mình?
Tôi mong rằng khi câu hỏi ấy
vang lên, quý vị sẽ không còn do dự bởi phần đời đẹp nhất của một con người
không phải lúc trẻ khỏe nhất, cũng không phải lúc thành công nhất, mà là khi họ
đã hiểu mình cần điều gì, biết điều gì đáng giữ và đủ bình thản để buông những
điều không còn xứng đáng mang theo. Tôi muốn hỏi quý vị thêm một câu nữa.
Nếu cuộc đời cho quý vị cơ
hội quay trở lại tuổi 30, quý vị sẽ thay đổi điều gì đầu tiên? Rất nhiều người
sẽ nói rằng họ sẽ làm việc chăm chỉ hơn. Có người sẽ nói rằng họ sẽ đầu tư sớm
hơn. Có người sẽ nói rằng họ sẽ chọn một con đường khác. Nhưng sau rất nhiều
cuộc trò chuyện, tôi nhận ra câu trả lời xuất hiện nhiều nhất lại rất giản dị.
Tôi sẽ bớt sống vì ánh mắt của người khác. Chỉ đến khi đi gần hết cuộc đời, con
người mới hiểu rằng rất nhiều nỗi lo ngày xưa vốn không đáng để mình đánh đổi cả
tuổi trẻ. Người từng chê quý vị rồi cũng bận với cuộc sống của họ. Người từng
hiểu lầm quý vị rồi cũng quên đi câu chuyện ấy. Người từng phán xét quý vị cũng
già đi như tất cả chúng ta.
Chỉ có quý vị là người mang
theo những vết thương ấy suốt nhiều năm, tự làm nặng trái tim mình chỉ vì những
điều người khác đã quên từ rất lâu.
Đó là một nghịch lý rất đáng
để suy ngẫm. Chúng ta dành rất nhiều thời gian để ghi nhớ lời chê của người
khác nhưng lại quên rất nhanh những lời động viên dành cho mình. Chúng ta có
thể nhớ một câu nói làm mình tổn thương suốt 10 năm, nhưng lại không nhớ lần
cuối cùng mình thật sự mỉm cười vì điều gì.
Tâm trí luôn có xu hướng giữ
lại những điều đau khổ. Còn hạnh phúc nếu không biết trân trọng sẽ lặng lẽ đi
qua như một cơn gió.
Có một điều mà tôi mong quý vị hãy ghi nhớ. Mỗi sáng
thức dậy, cuộc đời không hỏi hôm nay quý vị sẽ làm vừa lòng được bao nhiêu
người. Cuộc đời chỉ âm thầm trao cho quý vị thêm một ngày để sống.
Chúng ta không biết ngày ấy
sẽ kéo dài bao lâu. Chính vì không biết nên mỗi ngày đều đáng quý. Nếu đã quý
như vậy, tại sao lại dùng nó để lo lắng về những điều không thể kiểm soát?
Quý vị không thể kiểm soát
suy nghĩ của người khác.
Quý vị không thể khiến tất cả
đều yêu mến mình.
Quý vị cũng không thể ngăn
một người hiểu lầm nếu họ đã muốn hiểu lầm.
Vậy điều gì thật sự nằm trong
tay quý vị? Đó là cách quý vị giữ gìn tâm mình.
Đó là cách quý vị đối xử với
người khác bằng sự chân thành.
Đó là cách quý vị trở về với
chính mình sau mỗi biến động của cuộc đời.
Theo giáo lý nhà Phật, trí
tuệ không nằm ở chỗ biết thật nhiều mà nằm ở chỗ biết điều gì nên giữ và điều
gì nên buông. Rất nhiều người giữ rất chặt những lời chê nhưng lại buông mất sự
bình an. Họ giữ rất chặt cái tôi nhưng lại buông mất nụ cười. Họ giữ rất chặt
mong muốn được công nhận nhưng lại đánh mất những ngày tháng đáng lẽ có thể
sống rất nhẹ nhàng.
Tôi từng gặp một cụ bà đã
ngoài 80 tuổi. Khi được hỏi điều gì khiến bà cảm thấy hạnh phúc nhất ở tuổi
này. Bà không nhắc đến con cháu thành đạt, cũng không nhắc đến tài sản.
Bà chỉ mỉm cười và nói,
"Bây giờ mỗi sáng tôi thức dậy, lòng không còn giận ai nữa." Câu trả
lời ấy ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả một đời tu tập. Chỉ những ai từng mang
trong lòng quá nhiều gánh nặng mới hiểu được giá trị của một trái tim không còn
oán trách.
Có lẽ đó cũng là món quà lớn
nhất mà tuổi tác mang lại, không phải thêm nhiều kinh nghiệm mà là cơ hội nhìn
rõ điều gì thật sự đáng để giữ. Sau 50 tuổi, quý vị sẽ thấy một bữa cơm sum họp
đáng quý hơn một cuộc tranh thắng, một giấc ngủ yên đáng quý hơn một lời khen,
một buổi chiều bình an đáng quý hơn việc phải chứng minh mình đúng. Khi hiểu
được điều ấy, cuộc sống tự nhiên trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Và tôi mong rằng từ ngày hôm
nay, mỗi khi đứng trước một lựa chọn, quý vị sẽ không còn hỏi người khác sẽ
nghĩ gì về tôi. Hãy thử đổi thành một câu hỏi khác.
Nếu chọn điều này, tâm mình
có bình an không? Chỉ cần thay đổi một câu hỏi, rất nhiều quyết định trong cuộc
đời sẽ thay đổi theo. Quý vị sẽ bớt chạy theo sự công nhận, bớt mệt mỏi vì
những kỳ vọng không thuộc về mình và có nhiều thời gian hơn để sống trọn vẹn
với những người thật sự yêu thương mình.
Đến cuối cùng, một đời người
không được tính bằng số năm đã sống mà bằng số ngày chúng ta thật sự tỉnh thức.
Có người sống 90 năm nhưng cả đời chỉ chạy theo ánh mắt thiên hạ. Có người chỉ
sống 60 năm nhưng từng ngày đều biết trân trọng hiện tại, biết yêu thương đúng
cách và biết giữ tâm mình trong sáng. Ai là người có cuộc đời ý nghĩa hơn? Tôi
tin rằng câu trả lời đã có sẵn trong lòng mỗi quý vị. Và nếu hôm nay quý vị bắt
đầu thay đổi thì không bao giờ là quá muộn. Bởi chỉ cần một ngày được sống, chúng
ta vẫn còn một ngày để trở về với chính mình. Và đó luôn là hành trình đáng giá
nhất của một đời người.
Trước khi chấm dứt buổi trò
chuyện hôm nay, tôi muốn quý vị làm cùng tôi một việc rất đơn giản. Đừng nhìn
vào màn hình, đừng nhìn ra ngoài cửa sổ, hãy nhìn vào chính cuộc đời mình.
Có bao nhiêu người mà quý vị
đã cố gắng làm vừa lòng nhưng cuối cùng họ vẫn rời đi. Có bao nhiêu người mà
quý vị từng đánh đổi cả sức khỏe để giúp đỡ. Nhưng rồi theo thời gian họ chỉ
còn là những cái tên trong ký ức. Có bao nhiêu đêm quý vị mất ngủ vì sợ một
người hiểu lầm mình. Để rồi nhiều năm sau mới nhận ra người ấy thậm chí không
còn nhớ chuyện đó.
Nếu thành thật với chính
mình, quý vị sẽ thấy cuộc đời đã dạy chúng ta một bài học rất lớn. Không phải
tất cả những điều mình cố gắng đều sẽ được người khác ghi nhớ, nhưng tất cả
những điều mình đánh đổi đều sẽ để lại dấu vết trong chính tâm hồn mình.
Có những người đánh đổi sức
khỏe, có những người đánh đổi tuổi trẻ, có những người đánh đổi hạnh phúc gia
đình, có những người đánh đổi cả sự bình an trong lòng chỉ để đổi lấy một điều
rất mong manh, sự công nhận.
Nhưng sự công nhận của người
khác giống như một làn khói, hôm nay có thể rất rõ, ngày mai đã tan biến. Quý
vị dành 10 năm để xây dựng một hình ảnh đẹp, nhưng chỉ cần một lời đồn cũng đủ
khiến hình ảnh ấy thay đổi. Nếu giá trị của mình đặt trên điều mong manh như
vậy, cuộc sống sẽ mãi đầy bất an.
Vì thế sau 50 tuổi, điều quan
trọng nhất không còn là người khác nhìn quý vị như thế nào mà là khi soi gương,
quý vị có còn nhận ra con người trong tấm gương ấy hay không? Có rất nhiều
người đã đánh mất chính mình một cách rất lặng lẽ. Họ không nhận ra điều đó vào
một ngày cụ thể. Họ chỉ bỗng nhiên cảm thấy mình không còn biết điều gì khiến
mình vui, không còn biết điều gì khiến mình xúc động, không còn biết điều gì
khiến mình mong chờ. Mỗi buổi sáng cuộc sống vẫn tiếp diễn nhưng trái tim thì
đã dừng lại từ rất lâu. Đó mới là sự già đi đáng sợ nhất. Và không phải vì tóc
bạc, không phải vì da nhăn mà là khi trái tim không còn đủ háo hức để đón một
ngày mới. Nhưng điều đẹp nhất là bất cứ lúc nào quý vị cũng có thể bắt đầu lại.
Không phải bắt đầu lại cuộc đời mà là bắt đầu lại cách mình sống.
Từ ngày mai hãy thử ăn chậm
hơn một chút, nói chậm hơn một chút, giận ít hơn một chút, cười nhiều hơn một
chút, ôm người thân lâu hơn một chút, tha thứ sớm hơn một chút, biết ơn nhiều
hơn một chút. Những thay đổi ấy rất nhỏ, nhưng chính những điều rất nhỏ ấy lại
âm thầm thay đổi cả phần đời còn lại.
Theo giáo lý nhà Phật, không
ai có thể quay lại quá khứ để sửa những điều đã qua. Nhưng mỗi người đều có thể
chuyển hóa hiện tại. Khi hiện tại thay
đổi, tương lai cũng sẽ thay đổi. Đó là điều kỳ diệu của sự tỉnh thức. Chỉ cần
hôm nay quý vị sống bình an hơn hôm qua một chút thì cuộc đời đã bắt đầu đi
theo một hướng khác.
Tôi mong rằng sau khi rời
khỏi bài pháp thoại này, quý vị đừng chỉ nhớ những lời tôi nói mà hãy nhớ cảm
giác mà những lời ấy để lại trong lòng mình. Nếu trái tim quý vị vừa lặng đi
trong một khoảnh khắc, nếu có một câu nói khiến quý vị muốn suy ngẫm, nếu có
một ký ức khiến quý vị muốn sống khác đi thì bài pháp thoại này đã có ý nghĩa.
Bởi điều tôi mong muốn không phải là quý vị đồng ý với tôi mà là quý vị dám
thành thật với chính mình.
Có thể ngày mai cuộc sống vẫn
bận rộn như cũ, vẫn còn những hóa đơn phải thanh toán, vẫn còn những trách
nhiệm phải gánh vác, vẫn còn những người chưa hiểu quý vị. Nhưng tôi hy vọng sẽ
có một điều đã thay đổi. Từ ngày mai, quý vị sẽ không còn coi sự bình an của
mình là điều có thể hy sinh.
Quý vị sẽ hiểu rằng yêu
thương người khác là điều đẹp đẽ, nhưng yêu thương bản thân bằng trí tuệ cũng
là một bổn phận. Cho đi là điều đáng quý, nhưng không cần cho đi đến mức tâm
mình cạn kiệt. Sống tử tế không có nghĩa là luôn làm vừa lòng tất cả mọi người.
Và nếu có ai hỏi tôi món quà lớn nhất mà một con người có thể dành cho chính
mình sau 50 tuổi là gì, tôi sẽ không trả lời đó là sức khỏe, cũng không phải
tiền bạc hay tuổi thọ.
Tôi sẽ trả lời rằng đó là một
trái tim không còn phải đi xin sự công nhận của bất kỳ ai. Một trái tim biết
mình là ai, biết mình đang sống vì điều gì, biết điều gì đáng giữ, biết điều gì
nên buông, biết mỉm cười khi được khen và biết mỉm cười cả khi bị hiểu lầm. Đó là
tự do, đó là trí tuệ, đó cũng là sự giàu có mà không một biến cố nào của cuộc
đời có thể lấy đi.
Và tôi xin được chấm dứt buổi
chia xẻ hôm nay bằng một điều mà chính tôi luôn tự nhắc mình mỗi khi đối diện
với những biến động của cuộc sống, đừng dành những năm tháng cuối đời để cố trở
thành người được nhiều người yêu mến nhất. Hãy dành những năm tháng cuối đời để trở
thành người có thể mỉm cười, thanh thản nhất khi nhìn lại chính cuộc đời mình.
Bởi đến cuối cùng điều ôm lấy quý vị không phải là tiếng vỗ tay của thế gian mà
là sự bình an trong chính lương tâm mình. Khi giữ được sự bình an ấy, quý vị đã
có được điều quý giá nhất của một đời người.
Comments
Post a Comment