Lý do tại sao khi chúng ta vô tình nhìn thấy một con vật hoang dã đang sinh hoạt bình thường mà không hề hay biết đến sự hiện diện của con người

 



Nguồn tin và  chi tiết : https://discoverwildscience.com/psychology-says-when-you-notice-a-wild-animal-living-its-life-completely-unaware-of-you-the-brain-steps-briefly-outside-its-own-narrative-and-that-exit-is-associated-with-every-measurable-marker-of-ps/

 

HCD : Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những « tiếng mới » khó hiểu khó nghe)

Bài viết trên giải thích một hiện tượng tâm lý rất thú vị: lý do tại sao khi chúng ta vô tình nhìn thấy một con vật hoang dã đang sinh hoạt bình thường mà không hề hay biết đến sự hiện diện của con người, chúng ta lại cảm thấy nhẹ lòng và thư thái đến vậy.

Dưới đây là chi tiết toàn bộ nội dung câu chuyện:

1. Khi đầu óc thoát khỏi câu chuyện của chính mình

Trong đời sống thường nhật, trí não của chúng ta luôn hoạt động không ngừng để tự trò chuyện với chính bản thân. Nó luôn nhắc nhở ta về những việc phải làm, những mối lo toan, những điều người khác nghĩ về mình, hay những lỗi lầm trong quá khứ. Các nhà tâm lý gọi đây là "cái tôi tự sự". Dù phần tự sự này giúp ta sắp xếp cuộc sống ngăn nắp, nhưng nó cũng khiến ta vô cùng mệt mỏi vì lúc nào ta cũng tự coi mình là nhân vật trung tâm.

Khi bạn bắt gặp một con nai bên bìa rừng, một con chim ưng bay lượn hay một con sóc đang mải mê tìm hạt, chúng hoàn toàn không để ý đến bạn. Lúc đó, sự chú ý của bạn bị hút vào con vật, tiếng nói thầm thì trong đầu bỗng chốc im bặt. Bạn không còn là nhân vật chính nữa, mà trở thành một người quan sát lặng lẽ. Sự dịch chuyển này mang lại một khoảng lặng hiếm hoi cho tâm hồn.


2. Bản năng chú ý của con người đối với muông thú

Từ thời xa xưa, tổ tiên chúng ta phải luôn để mắt đến các loài vật xung quanh để sinh tồn (hoặc để săn bắt, hoặc để tránh nguy hiểm). Do đó, bộ não chúng ta tự động bị thu hút bởi các chuyển động của sinh vật sống. Khi bạn đi dạo và nhìn theo một chú chim nhảy nhót trên cỏ, hành động này lập tức ngắt lời những suy nghĩ vẩn vơ, lo âu đang lặp đi lặp lại trong đầu. Đây là một dạng chánh niệm tự nhiên. Bạn không cần cố gắng kiểm soát điều gì, chỉ đơn thuần nhìn ngắm sự sống đang diễn ra.


3. Giảm bớt áp lực tinh thần

Sự căng thẳng thường sinh ra từ việc quá chăm chú vào bản thân. Khi lo âu, ta chỉ nghĩ về áp lực, danh tiếng hay tương lai của mình, khiến cơ thể bị gồng cứng, tim đập nhanh và thở dốc. Việc ngắm nhìn một sinh vật nhỏ bé sống đời sống riêng của nó giúp ta mở ra một lối thoát. Hệ thần kinh sẽ dịu lại, vai bạn chùng xuống, nhịp thở đều hơn vì cơ thể nhận ra hiện tại không có mối đe dọa nào. Cảm giác đó giống như bạn vừa trút bỏ được một chiếc ba lô nặng trĩu sau một chặng đường dài.


4. Cảm giác kinh ngạc và sự nhẹ nhõm khi thấy mình nhỏ bé

Khi nhìn thấy một con cáo lướt qua bụi rậm hay đàn kiến cần mẫn dưới chân, ta thường dâng lên một niềm cảm khái thiêng liêng. Ta nhận ra mình là một phần của thế giới rộng lớn này. Con vật đó vốn đã sống như thế trước khi ta đến và vẫn tiếp tục như thế khi ta đi. Việc nhận ra thế giới không xoay quanh mình mang lại một sự tự do lớn lao, giúp ta cởi bỏ áp lực phải luôn hoàn hảo hay phải kiểm soát mọi thứ.


5. Cắt đứt vòng lặp của nỗi buồn và sự lo âu

Người lo âu thường nghĩ về tương lai với những viễn cảnh tồi tệ, còn người trầm uất lại hay quay về quá khứ với những tiếc nuối. Con vật hoang dã xuất hiện sẽ kéo họ về với thực tại. Con sóc chỉ đơn giản là đang gặm hạt, con chim chỉ đang bay theo làn gió. Chúng không phải là biểu tượng hay ẩn dụ cho nỗi buồn nào cả. Sự chân thật, giản dị đó ép trí não ta phải sống trong hiện tại, mang lại một khoảng nghỉ quý giá cho những ai đang bị giam cầm trong những suy nghĩ tiêu cực.


6. Biến những cuộc gặp gỡ thành phương thuốc cho tâm hồn

Chúng ta không thể bắt các loài thú xuất hiện theo ý muốn, nhưng có thể chủ động tìm đến những nơi có chúng. Đó có thể là một lối đi nhiều cây cối, một góc ban công xem chim chóc, hay thậm chí chỉ cần ngồi ngắm một chú chim bồ câu trong thành phố đang nhặt vụn bánh mì. Điều quan trọng là hãy ngắm nhìn một cách thuần túy, không phân tích, không suy diễn. Hãy coi đó là một vài phút trị liệu tinh thần để tạm quên đi danh tính của mình.


7. Ý nghĩa của sự "vô danh
"

Nhiều người sợ cảm giác mình trở nên nhỏ bé, vô danh trong vũ trụ. Nhưng ở đây, sự nhỏ bé lại mang lại không gian bao la cho tâm hồn. Dù ngày hôm đó của bạn có tồi tệ đến đâu, cây cối vẫn xanh, sông vẫn chảy và muông thú vẫn sống cuộc đời của chúng. Khi không phải là mặt trời để mọi thứ xoay quanh, bạn sẽ được nghỉ ngơi, không còn tự phán xét bản thân nữa. Bạn chỉ là một sinh vật đang ngắm nhìn một sinh vật khác. Bạn không cần phải xuất chúng mới xứng đáng thuộc về thế giới này.


Cách thực hành mỗi ngày
:

Mỗi khi bước ra đường, bạn có thể tự chơi một trò chơi nhỏ: Tìm xem có sinh vật nào chung quanh đang bận rộn sống cuộc đời của nó mà không liên quan gì đến bạn không (một con ong hút mật, một con quạ đậu trên dây điện, hay chú ốc sên bò sau cơn mưa). Dần dần, bộ não sẽ quen với việc buông bỏ cái tôi trong chốc lát để hòa mình vào thế giới rộng lớn, giúp cuộc sống của bạn trở nên nhẹ nhàng, vững chãi hơn.

Comments

Đươc Xem Nhiều Nhất